Bài hát về người lính có nhiều. Hùng tráng có, đằm thắm có. Nhưng có một bài hát ít khi được nghe, một bài hát với những lời lẽ giản dị, như thường vẫn gặp đâu đó ở những đoạn văn thơ nói về người lính, nhưng bất chợt được nghe thấy đi vào ḷng người.
Có lẽ ít có sự so sánh đối lập nào ư nghĩa hơn thế. Thành cổ to lớn, trầm mặc. Cỏ non bé nhỏ, xanh tươi. Thành cổ rêu phong, cũ kỹ. Cỏ non đang vươn lên với sức sống dâng tràn. Nhưng giữa hai h́nh tượng ấy có một sợi dây nối kết - đó là lịch sử gian khổ, nhưng hào hùng của dân tộc.
"T́nh ca mùa xuân" của Trần Hoàn là một bài hát về mùa xuân lúc trời bắt đầu sang hạ. Tiếng sấm ầm ́ như xua đi những ngày giá lạnh, trong khi những hạt mưa mát mẻ gột rửa cái oi nồng. Tiếng sấm báo hiệu mang đến sự ngỡ ngàng của trời đất lúc chuyển mùa.
Trong tâm trạng bỡ ngỡ với những ngày đến lớp đầu tiên, những dấu ấn đó của quê hương đă như nâng bước chân cô/cậu tṛ nhỏ, không phải chỉ một lần hôm đó mà c̣n theo suốt đến sau này. Cảm ơn nhà thơ, cảm ơn nhạc sỹ đă nói hộ ḷng ḿnh về một thuở cắp sách mà dễ chẳng ai quên!
Đôi khi, ta vẫn bắt gặp đây đó những câu thơ dường như vô t́nh, những lời ca tưởng rằng không có ǵ đáng nói. Thế mà những câu thơ ấy, những lời ca ấy, đậu xuống một tâm hồn, lại để lại những dư vọng không phai.
Đêm Hà Nội có hương hoa sữa nồng nàn mà đêm Sài G̣n lại rợp ṿm lá me xanh. Mưa phùn rét mướt lê thê của màu đông xứ Bắc như nghịch cảnh với cơn mưa ào ạt rồi chợt nắng của miền Nam. Tiếng leng keng cũ kỹ của Hà Nội chẳng giống ǵ với ngựa thồ dân dă Sài G̣n ... Nhưng đó đều là những nét rất đáng yêu, thân thiết ai đi xa cũng nhớ.
"Áo len cài vội" là một h́nh ảnh rất đắt về mùa đông Hà Nội. Người em gái nhỏ, khi hờ hững khoác lên ḿnh chiếc áo len ấy, chẳng biết rằng ḿnh đă vẽ nên một khoảnh trời Hà Nội, gieo nỗi xao xuyến trong ḷng kẻ tao nhân.
Bài hát gọi ta về với một vùng biển bao la, vàng ươm nắng rọi. Con thuyền ung dung rời bến, tâm hồn người đi biển thơ thới, vui niềm vui về một cuộc sống an b́nh, về những thành quả lao động đang hiện ra trước mắt ...
Có một buổi chiều như thế, những hiu hắt của không gian mênh mang như những lớp sóng lô xô thấm vào tâm hồn. Cung Tiến đă nói hộ chúng ta bằng những nốt nhạc dập d́u...
"He hoped and prayed that there wasn't an afterlife. Then he realized there was a contradiction involved here and merely hoped that there wasn't an afterlife."