Thanh Hai gửi ngày 09/01/2009, 19:46 (701 lần đọc)
Cung Tiến có lẽ là một trong những tác giả tiền chiến ít được biết đến nhất, v́ một lẽ đơn giản số lượng bài hát ông để lại không nhiều. Nhưng chỉ với một "Hoài cảm", ông cũng đă xứng đáng để cho nhiều người nhớ măi. Cũng giống như Đặng Thế Phong với "Giọt mưa thu", hay Hoàng Giác với "Mơ hoa" vậy.
Nhạc của Cung Tiến có chất hoang liêu của chất thơ phú cổ, nhưng cũng có nét thắm của t́nh người. Nếu như Hương xưa giống như một giấc mơ bàng bạc, êm ả của một kẻ học tṛ th́ Thu vàng lại là tiếng bước chân nhí nhảnh của một cô bé đang dần biết cảm nhận những bâng khuâng của mùa thu.
C̣n Hoài cảm th́ thực là những cảm xúc trào dâng trong một chiều hiu quạnh, khi ḷng người xao động bởi h́nh ảnh người cũ t́m về. Những kỷ niệm quư giá đă tuột khỏi tầm tay, thời gian xô đẩy cho cuộc đời chới với, và tất cả như con thuyền bồng bềnh trôi dần vào hư vô, chỉ c̣n t́nh yêu là ngưng đọng ...
Hương xưa
http://www.nghenhac.info/nhacvietnam_pm.asp?iFile=38912&iType=20
Người ơi, môt chiều nắng tơ vàng hiền ḥa hồn có mơ xa?
Ngươi ơi, đường xa lắm con đường về làng d́u mấy thuyền đ̣.
C̣n đó tiếng tre êm ru,
C̣n đó bóng đa hẹn ḥ,
C̣n đó những đêm sao mờ hồn ta mênh mông nghe sáo vi vu
Người ơi,
c̣n nhớ măi trưa nào thời nào vàng bướm bên ao
Người ơi,
c̣n nghe măi tiếng ru êm êm buồn trong ca dao
C̣n đó tiếng khung quay tơ,
C̣n đó con diều vật vờ
C̣n đó, nói bao nhiêu lời thương yêu đến kiếp nào cho vừa
Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một kiếp xa xôi
Buồn sớm đưa chân cuộc đời
Lời Đường thi nghe vẫn rền trong sương mưa
Dù có bao giờ lắng men đợi chờ
T́nh Nhị Hồ vẫn yêu âm xưa
Cung Nguyệt Cầm vẫn thương Cô Tô
Nên hồn tôi vẫn nghe trong mơ tiếng đàn đợi chờ mơ hồ.
Vẫn thương muôn đời nàng Quỳnh Như thuở đó
Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc ai mơ
Dù đă quên lời hẹn ḥ
Thời Hoàng Kim xa quá ch́m trong phôi pha
Chờ đến bao giờ tái sinh cho người
Đời lập từ những đêm hoang sơ
Thanh b́nh như bóng trưa đơn sơ
Nay đời tan biến trong hư vô,
chết đầy từng mồ oán thù.
máu xương tơi bời nhiều mùa thu ....
Người ơi, chiều nào có nắng vàng hiền ḥa sưởi ấm nơi nơi?
Người ơi, chiều nào có thu về cho tôi nhặt lá thu rơi?
T́nh có ghi lên đôi môi
Sầu có phai nḥa cuộc đời
Người vẫn thương yêu loài người và yên vui cuộc sống vui.
Đời êm như tiếng hát của lứa đôi,
Đời êm như tiếng hát của lứa đôi ....
Thu vàng
http://nhacso.net/Music/Song/Tien-Chien/2008/05/05F668B2/
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
chiều hôm qua ḿnh tôi bâng khuâng
Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương
Một ḿnh đi lang thang trên đường
Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Ḷng xa xôi và sầu mênh mông.
Có nghe lá vàng năo nề rơi không
Mùa Thu vàng tới là mùa lá vàng rơi
Và lá vàng rơi, khi t́nh Thu vừa khơi
Nhặt lá vàng rơi, xem màu lá c̣n tươi
Nghe chừng đâu đây màu tê tái
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ nhớ, buồn buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương
Có mùa Thu Vàng bao nhiêu là hương.
Hoài cảm
http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/nhacpham/chitiet/6018/index.aspx
Chiều buồn len lén tâm tư
Mơ hồ nghe lá thu mưa
Dạt dào tựa những âm xưa
Thiết tha ngân lên lời xưa
Quạnh hiu về thấm không gian
Âm thầm như lấn vào hồn
Buổi chiều chợt nhớ cố nhân
Sương buồn lắng qua hoàng hôn
Ḷng cuồng điên v́ nhớ
Ôi đâu người, đâu ân t́nh cũ?
Chờ hoài nhau trong mơ
Nhưng có bao giờ, thấy nhau lần nữa
Một mùa thu xa vắng
Như mơ hồ về trong đêm tối
Cố nhân xa rồi, có ai về lối xưa?
Chờ nhau hoài cố nhân ơi!
Sương buồn che kín nguồn đời
Hẹn nhau một kiếp xa xôi,
Nhớ nhau muôn đời mà thôi!
Thời gian tựa cánh chim bay,
Qua dần những tháng cùng ngày
C̣n đâu mùa cũ êm vui?
Nhớ thương biết bao giờ nguôi?
Về đầu trang